HVM's Blog

Just another WordPress.com site

Hãy tức giận, hãy hét đi… (Liv 5:1 Ars)

Ngay lúc này đây, để nói ra một câu kiểu “Dù thua nhưng vẫn yêu…” thì thực sự rất gượng ép, cũng vô cùng sáo rỗng. Chẳng phải vì một trận thua mà người ta sẽ không yêu đội bóng mình đã theo sát suốt bao nhiều năm, nhưng cảm giác tức giận là sự thực! 

Tôi nghĩ, chúng ta nên tức giận ngay lúc này. Bởi vì cái cách mà chúng ta thua Liverpool thực sự rất đáng để tức giận. Những đường chuyền hỏng vô lí đùng đùng, những cú sút thiếu lực, những bước chạy lờ đờ thiếu sức sống, những sai lầm cá nhân ngớ ngẩn, tất cả đã làm nên một trận cầu bế tắc đến đáng ngạc nhiên. 

Hãy thôi cái điệp khúc “Vẫn đứng đầu” lại để nhìn thẳng vào cục diện của trận đấu, để nhận ra rằng, muốn mơ những giấc mơ to lớn hơn, chúng ta vẫn cần cố gắng rất nhiều. Không phải ngày hôm nay đứng đầu, nghĩa là ngày mai cũng thế, tuần sau cũng thế, cuối tháng năm cũng thế. Bóng đá là một cuộc đua không điểm dừng và vì thế mà chúng ta cũng phải cố gắng không ngừng. 

Chúng ta cần phải công nhận rằng, Giáo sư đã không linh hoạt trong việc thay đổi chiến thuật trong các tình thế khác nhau. Chúng ta phải công nhận rằng, Giroud đang thực sự mệt mỏi và việc chỉ có mình anh cùng Bendtner trên ghế dự bị là vô cùng nguy hiểm. Bên cạnh đó, Ozil đang thực sự gặp vấn đề trong phong độ và anh cần phải tìm lại bản thân mình của đầu mùa giải. 

Chúng ta cũng phải công nhận rằng, Arsenal chưa có một đầu tàu về mặt tinh thần. Những Jacky, Chambo hừng hực sức trẻ và tràn đầy nhiệt huyết, nhưng chẳng thể truyền lửa cho đồng đội của mình. Thua hai bàn, tinh thần toàn đội gần như sụp đổ và buông xuôi. Đầu tháng 2 đã vậy, chúng ta sẽ đối diện với lịch đầu tử thần phía trước thế nào, khi mà tất cả chúng ta đều hiểu, rằng Arsenal luôn hụt hơi trong giai đoạn nước rút.

Và chúng ta cần phải bực tức, vì chúng ta đã ở một vị thế khác. Nếu là trước kia, khi mục tiêu mỗi mùa giải chỉ là lọt vào top 4, chúng ta có thể tạm an ủi bản thân trước một kết quả thua, nhưng bây giờ thì không. Với tư cách là ứng cử viên số 1 cho chức vô địch, ta không nên cho phép bản thân mình tự an ủi mình sau một trận đấu như thế này. Muốn chấm dứt chuỗi năm hạn hán, phải mơ những ước mơ to lớn hơn. Muốn với đến những gì cao hơn, phải tham vọng nhiều hơn. 

Có thể ngày hôm nay tôi tức giận, nhưng ngày mai, sẽ lại hối hận vì đã nặng lời với tình yêu của mình. Nhưng thế thì có sao. Tôi đang hài lòng bởi sự bực tức của mình, bởi vì nó cũng đồng nghĩa, rằng Arsenal đang ở một vị trí cao hơn, đang là những gì lớn hơn Arsenal của 2 mùa giải trước. 

Vì chúng ta đang ở một vị trí cao hơn, vì cơ hội vô địch lâu lắm rồi mới ở gần trong tầm tay thế này, nên hãy cố gắng thật nhiều, các Pháo thủ nhé! 

Giận nốt ngày hôm nay đã, mai hết giận, lại yêu thật nhiều   

Advertisements

2

2

Thi à??!!

Kỳ thi qua rồi mình cảm thấy mình đã làm những việc “tiệm cận” đúng đắn, thanh thản với lương tâm.
Học kỳ rồi mình có ý định là học thật chăm chỉ để lấy học bổng cho bè bạn ghen chơi. Tuần đầu mình chăm lắm. Nhưng rồi mình nghĩ tới mấy thằng bạn. Nếu mình làm vậy thì có ích kỉ quá không??? Mình suy nghĩ mãi, nếu chỉ có suy nghĩ đến mình, chỉ biết đến mình. Học hành chăm chỉ, giỏi giang như vậy thì mấy thằng chiến đấy, chúng tủi thân vì điểm kém hơn mình, rồi chúng xấu hổ nghĩ vẩn vơ đâm đầu vào xe lửa, nhảy xuống sông, hay uống thuốc sâu… tự vẫn thì mình không đành lòng. Mẹ già, em thơ chúng nó không ai chăm sóc, bố già đau ốm bệnh tật không ai lo. Rồi cả con bồ nó không nơi nương tựa. Chỉ mới nghĩ đến vậy thôi mà mình đã rùng mình không còn đủ can đảm để học nữa. Thế nên mình quyết định “thôi thì” phải quyết đú cho bằng anh bằng em, cứ chơi tẹt cho thanh thản đầu óc-rồi hi vọng vào thi thì kếm được em nào xinh xinh, thông minh 1 tí ngồi gần rồi may rủi, xui thì theo chúng bạn. May thì được cứu vớt. Và rồi điểm số cuối kỳ đã nói lên tất cả chân lý của mình, điểm không cao nhưng cũng chẳng phải xuống hạng như chúng bạn, nhưng mà chúng vui vì thằng chiến của chúng vẫn hết mình, không bỏ rơi bạn bè ăn chơi không tri kỷ, không bỏ rơi bạn bè lúc ăn chơi sa đoạ. Mình cảm thấy như trút được gánh nặng tâm hồn mà trước kỳ thi mình bị giằng xé, đấu tranh nội tâm giữa học hành và các chiến. Và có lẽ như con tim mình đã chiến thắng, =)))

Phần một: Arsenal đang dần Serie A hoá lối chơi và cá tính của Wenger lúc này.

Kể từ chức vô địch ngoại hạng anh(NHA) cuối cùng Arsenal đang dần đánh mất đi bản sắc. Thiếu đi những pha bóng tốc độ, những cú ban bật điện xẹt trong vòng cấm đối thủ. Khi Fabregas dẫn dắt lối chơi thì chúng ta đã thuần hơn với những pha chuyền bóng kiểm soát thế trận và xuất hiện những pha chuyền dài ít thấy trước đó, tuy nhiên chúng ta vẫn còn có thể nhận thấy một chút bản sắc của Arsenal khi đó. Nhưng Fabregas ra đi, lối chơi của chúng ta ngày một xuống cấp. Rời rạc, rườm rà, thiếu sinh khí và tốc độ. Trong vài mùa gần đây trong mỗi trận đấu các Gooner còn thấy được bao nhiêu pha tấn công mẫu mực như thời Henry-Pires-Berkapm???? Câu trả lời hoặc là không có hoặc là không nhiều. Các đội bóng ở NHA đang dần mất tôn trọng chúng ta, khi thi đấu với những đội bóng nhỏ chúng ta không còn thấy cái uy của chúng ta trong đó-để mà trước khi ra sân thi đấu thì đối thủ của chúng ta đã thua trên tư tưởng. MU tuy không hay nhưng họ vẫn giữ được cái uy của mình, khi đó đối thủ của họ hoặc thiếu tinh thần thi đấu, hoặc MU thi đấu cực kỳ tệ và có những chiến thắng mà chúng ta gọi là “Rùa”. Đó là cái uy, đẳng cấp cùng may mắn song hành với một đội bóng có uy thế. Lối chơi hiện nay của chúng ta đang dần Serie A hoá, triển khai chậm chạp, không nhiều tốc độ. Nếu chúng ta đủ lanh lung của người Italy và có hàng thủ máu lửa kiểu Anh có lẽ chúng ta đã làm nên chuyện? Nhưng không vậy!! vấn đề của chúng ta là khả năng vị trí của các cầu thủ cũng như tổ chức vận hành hiện tại Arsenal cho dù có khá hơn cũng khó mà phù hợp được với lối chơi sức mạnh tại NHA.

Chúng ta thường lấy lý do là kiểm soát được nhiều bóng thì sẽ kiểm soát được thế trận. Đây không phải là một điều sai nhưng với Arsenal-chúng ta kiểm soát bóng chỉ ở mức khá. Thực tế thì bất cứ đội bóng cửa trên nào cũng cần phải kiểm soát được tỉ lệ giữ bóng thì mới kiểm soát được thế trận, và hầu hết các đội bóng lớn khi đá với các đội bóng yếu đều có tỉ lệ giữ bóng >=55%. Duy chỉ có Barca luôn >=60%. Lối chơi của chúng ta ngày càng tẻ nhạt và thiếu sinh khí. Môt phần nằm ở chất lượng hàng tiền vệ. Không hẳn do chất lượng tồi nhưng nhiều trận xếp Ramsey và Arteta thi đấu chúng ta sẽ thấy được sự rườm rà của 2 cầu thủ này dẫn tới việc hạn chế trong triển khai tấn công, chỉ vì chúng ta không có nhiều sự lựa chọn trong đội hình chính. Phần nữa chính là cách vận hành lối chơi ta có thể dễ dàng nhận thấy khả năng vị trí của các cầu thủ chúng ta rất thiếu khoa học. Trong nhiều trận đấu dù gặp đội bóng lớn hay những đội bóng tầm trung-yếu chúng ta đều tiếp cận trận đấu bằng lối chơi chuyền bóng nhưng việc giữ cự ly đội hình lại không được tốt. Việc hàng tiền vệ đứng khá xa so với hậu vệ cùng với đó là việc lười di chuyển, các cầu thủ hầu như rất hạn chế việc chạy!! Thay vì vận hành cần tấn công tốc độ và dứt khoát thì gần như trong nhiều trường hợp chúng các cầu thủ di chuyển đủng đỉnh, chậm chạp. Điều này làm cho khi chúng ta triển khai được bóng tới gần khu vực cầu môn đối thủ thì các cầu thủ của họ đã có kịp thời gian để lui về phòng ngự. Và tiếp tục chúng ta lại chuyền-chuyền-và chuyền nhưng nó lại là nguyên nhân dẫn tới việc chúng ta để mất bóng vì chuyền sai hoặc bị cướp bóng và tấn công và không thể kịp hỗ trợ.

Một ví dụ, nhiều trận đấu ta có thể nhận thấy rằng Arsenal cố gắng kiểm soát thế trận bằng cách chuyền bóng liên tục dù đã có bằng thắng hay đang gặp bất lợi về mặt tỉ số-vẫn luôn là thế. Vẫn là lối chơi chuyển ngắn, chuyển bóng từ hậu vệ qua tiền vệ và tập trung ở khu vực hàng tiền vệ. tìm cách dạt biên hay chọc khe. Nhưng do khoảng cách đội hình không được tốt nên khi đối thủ áp sát các cầu thủ chúng ta rất dễ lung túng để mất bóng, chuyền sai địa chỉ hay buộc phải phá ra ngoài biên do sự hỗ trợ là khá thấp. Các bạn có thể dễ dàng thấy điều này khi chúng ta thi đấu với các đội bóng có lối chơi rắn. Ramsey và Arteta tuy thi đấu theo lối cầu thủ giữ nhịp nhưng rườm rà rất hay để mất bóng vô duyên.

Phải nói lối chơi hiện nay của chúng ta khá buồn ngủ. Một số Goonner có thể phản bác. Nhưng các bạn nên xem các đội khác thi đấu để có một cái nhìn toàn diện hơn chứ không phải chỉ mỗi Arsenal của chúng ta và vẫn khăng khăng giữ quan điểm rằng lối chơi của chúng ta đang thể hiện là lối chơi đẹp.

Thật sự điều này nằm ở lỗi hệ thống cách vận hành chứ không phải do cầu thủ. Có thể do GS ý thức  điều này phù hợp với các cầu thủ của Arsenal hiện tại nhưng cái thiếu của GS lúc này chính là việc truyền lửa thi đấu cho các cầu thủ. Trong nhiều trận dù chúng ta dẫn bàn trước hay đang bị dẫn bàn thì thật sự tinh thần thi đấu của chúng ta là không đủ đảm bảo cho những chiến thắng tới cuối giờ. Xem Arsenal thi đấu chúng ta luôn lo lắng, khá ít trận có thể chắc chắn rằng chúng ta làm tốt, tinh thần thi đấu của các cầu thủ có thể chứng minh cho người xem rằng nếu có thua là chúng ta không may mắn-hoặc thắng là do chúng ta xứng đáng!!! thật sự chúng ta đang “thiếu bản lĩnh và không có ý chí của đội bóng chiến thắng” (A. Cole).

Quan sát các đội bóng top đầu giải NHA chúng ta có thể thấy được sự nỗ lực và không mệt mỏi về tinh thần. Đơn cử như MU, phải nói là Ferguson làm quá tốt về việc giải quyết tinh thần thi đấu cho các cầu thủ. Hiệp 1 họ có thể thi đấu khá bế tắc, rời rạc nhưng sang Hiệp 2 họ thi đấu cực kỳ bùng nỗ, dẫu có bị dẫn bàn thì vẫn nỗ lực tấn công miệt mài tới những giây cuối cùng và giảnh được nhiều chiến thắng quan trọng trong những phút thi đấu cuối cùng không ai ngờ tới.

Ở Arsenal hiện tại, chúng ta thấy trong mỗi hiệp đấu các cầu thủ thi đấu khá hời hợt. Một vài cầu thủ chơi quyết liệt nhưng nó không nằm trong hệ thống vận hành. Kết quả là chúng ta bế tắc trong tấn công và dễ dàng bị xuyên thủng. Trong giở nghỉ giữa hiệp GS đã và đang làm gì để thay đổi thái độ của các cầu thủ?? Dù là gì đi nữa thì kết quả cũng không được tốt cho lắm. Nếu chúng ta còn một thủ lĩnh đủ cá tính có thể vực dậy được tinh thần thi đấu của các đồng đội như kiểu P. Viera ngày nào thì vấn đề của GS sẽ nhẹ đi phần nào. Nhưng trong đội hình hiện tại duy chỉ có Vermalen là đủ uy tín nhưng từ đầu mùa tới giờ anh lại là cầu thủ gây ra nhiều thất vọng, khá nhiều sai lầm.

Mùa này chúng ta ít thấy những “sự la hét chỉ đạo” hay ánh mắt sa sầm vì tức tối và có những giải pháp điều chỉnh dứt khoát. Thay vào đó chúng ta thấy ngày càng nhiều ánh mắt xa xăm buồn bã, sự hoài nghi  và bế tắc của GS (và cả của các cầu thủ của chúng ta). Chúng ta yêu Arsenal cũng vì những ánh mắt đó, nhưng chúng ta cứ thoả hiệp với ánh mắt đó ư???? Chúng ta  mongđược thấy nhiều hơn những gượng mặt sung sướng hay những giọt nước mắt hạnh phúc để tình yêu của chúng ta được trọn vẹn hơn!!!! Câu trả lời này chỉ GS mới có thể trả lời cho-chứng minh được cho chúng ta mà thôi

Kết: Chúng ta nên chờ đợi một điều gì đó có thể gây “chấn động” Wenger để ông có thể thay đổi cách thức vận hành của Arsenal. Các Gooner cũng không nên trách Wenger khi mà ông không thể mang về những con người như mọi người mong muốn. Đó không phải là quyền tự quyết của ông, nó nằm ở BLĐ của Arsenal. Điều chúng ta nên trách là cá tính của GS không đủ mạnh mẽ để có thể thay đổi  được BLĐ và các cầu thủ của ông như Ferguson, Mourinho và J. Klopp đang làm và có cái nhìn tích cực hi vọng GS có thể sớm đưa Arsenal trở lại con đường vinh quang mà thôi.

Mùa giải 11.2A

Tổng kết học kỳ 11.2A. Mùa giải 11.2A đã qua đi với nỗi thất vọng “trung bình tích lũy” không đủ lọt vào top 4 đội tham dự Champions League, nhưng tham gia Europa Leauge không hẳn đã là một thảm họa. Tuy nhiên do không hài lòng với kết quả của đội nên nhà tài trợ “Phụ huynh” đã cắt giảm đáng kể nguồn đầu tư cho CLB. Hiện HLV đang đau đầu để cân bằng các khoản lương “ăn chơi” cũng như chi phí di chuyển trong mùa giải 11.2B. Cùng với đó một số fan hâm mộ hoài nghi năng lực thực sự cũng như tinh thần thi đấu của CLB trong mùa giải tiếp theo. Tuy nhiên HLV đã đứng ra trấn an dư luận và cam kết về thành công trong mùa giải 11.2B. Rút kinh nghiệm từ những vụ áp phe môn học sai lầm mùa trước như tài chính, ngân hàng… do không phù hợp với lối chơi của CLB dẫn tới kết quả không được như ý. Mùa giải này bằng cách ký các hợp đồng bom tấn chuyển nhượng các môn học dễ kiếm điểm cũng như có khả năng giành cup cao và phù hợp với lối học “chém gió” và “sáng tạo” của CLB như các môn nhân sự, marketing, văn phòng, lãnh đạo…

Mùa giải 11.2B hứa hẹn là một mùa giải thành công, thay mặt chủ tịch CLB. Tôi kêu gọi sự giúp đỡ của các nhà tài trợ trong mùa giải mới bằng các sự hỗ trợ hết mình. Trước tiên là các chú…

66 câu phật học

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.

13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.

18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.

21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.

22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?

23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.

26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.

35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.

36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.

51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.

57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì bạn chỉ có mỗi thứ này, nếu bạn chịu buông xuống, thì bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.

63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.

LẤY VỢ MIỀN NÀO? – BÌNH LUẬN CON GÁI BẮC TRUNG NAM

CON GÁI BẮC

Con gái người Bắc (mà điển hình là con gái Hà Nội), là những cô gái khôn ngoan và tinh tế. Họ làm ra vẻ như rất giữ khuôn nếp nhưng thực ra họ đong đếm bạn kỹ lưỡng trước khi bật đèn xanh cho bạn tiến đến.
Họ nghĩ nhiều đến vấn đề gia đình đôi bên môn đăng hộ đối, do đó khi đã thành đôi rồi, dù bên ngoài có nhìn vào như thế nào đi nữa họ cũng vẫn thấy vừa lòng với nhau và cuộc sống hôn nhân ít xao động.
Nếu mà như thế được cả thì đâu có gì mà nói nhỉ ?
Sau khi về nhà chồng thì những cái mà các cô dâu Bắc hay có là :

– Khắc kỵ với mẹ chồng.

– Kiểm soát chồng chặt chẽ và tranh giành tài sản cũng như quyền lực trong nhà chồng.
Còn trong gia đình thì khỏi nói : con gái Bắc coi chồng như một anh lao công và khi nắm quyền lực trong gia đình rồi thì bắt đầu nhiều lời. Những câu nói đay nghiến dấm dẳng không biết có phải từ trong tiềm thức tổ tiên để lại bắt đầu tuôn ra một cách rất tự nhiên.
Khi những điều đó bành trướng lên quá đáng thì anh chồng bắt đầu ngao ngán gia đình – chuyện ngoại tình là sẽ đến và nếu có điều kiện là “chuồn” luôn cái bà vợ chán chường đó mà đi lấy một người vợ khác.
Con gái Bắc còn có tật thiên vị tình cảm nội ngoại, và không ít những chuyện không hay thường bắt nguồn từ nàng dâu.Thêm một tính nữa là hơi một tí là bỏ về nhà cha mẹ, và gia đình ngoại hay có chuyện can thiệp vào gia đình chồng.
Nói đến các cô gái Bắc còn phải nói đến cái tính điêu ngoa và đanh đá. Và từ đó dẫn đến hỗn láo xấc xược là rất gần. Những cuộc cãi nhau, chửi nhau của các bà vợ Bắc cứ như những bản nhạc được học thuộc lòng trước khi lên xe hoa.
Tránh được mấy điều này thì các cô gái Bắc trở thành số một vì họ là những người tiếp tay cho chồng rất đắc lực trong công việc làm ăn, cai quản tài sản, chăm sóc con cái. Sẵn sàng hy sinh vì chồng. Ở tù, ăn đạn cho chồng cũng OK luôn.
Tình gái Bắc
Em chả đâu / Ngượng lắm đấy / Ai lại thế / Cứ như ranh / Tí tẹo thôi / Nhớ đấy nhé / Mặt dầy tợn / Chỉ nghịch ngợm / Không ai bằng / Cứ hung hăng / Như ăn cướp / Thôi cũng được / Phải giao trước / Cấm chạy làng / Hễ lang bang / Em xẻo trước…
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc 
nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền 
nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang 
nhớ duyên dáng, ngây thơ mà…xảo quyệt.

CON GÁI TRUNG

Miền Trung được tính từ Thanh Hóa – Nghệ An – Hà Tĩnh vào đến Phú Yên, Ninh Hòa. Có thể nói đây là một khu vực nhân văn đa dạng.
Phía Bắc thiên về văn hóa Hà thành còn phía Nam thiên về Sài thành.
Họ đều có những đức tính chung của những người con của biển.
Con gái miền Trung cần cù, nhẫn nhục. Những bông hoa xương rồng lộng lẫy. Tình yêu của họ không rộ nở tưng bừng nhưng lại sâu lắng. Họ ít đòi hỏi nơi người chồng nhưng lại hy vọng rất nhiều vào người chồng. Nếu ai cần một người vợ để dựng nghiệp thì nên chọn con gái miền Trung.
Bạn sẽ luôn được sự yên tâm về lòng chung thủy của họ. Họ cần cù nhẫn nhục chịu đựng gian khổ với bạn. Nhưng nếu mà bạn đổ đốn ra, phụ bạc chân tình của họ thì cũng hãy coi chừng đấy. Đã nghe câu “con gái Bình Định múa roi dạy chồng” chưa ? Điểm yếu của những cô gái miền Trung là hơi quê mùa, dù rất nhiều cô tỏ ra mình bảnh như ca sĩ Mỹ Tâm chẳng hạn… bạn vẫn nhìn được cái nét quê mùa của họ.
Miền Trung nói chung và nên có nói riêng về Huế.
Đó là một vùng đất dường như là rất riêng biệt của Việt Nam. Huế có văn hóa của cố đô nên Huế trầm lặng, lắng đọng và lãng mạn như những vần thơ.
Những cô gái Huế có những nét rất riêng biệt đối với miền Trung và các vùng khác trên lãnh thổ Việt Nam do cái truyền thống cố đô để lại.
Nhưng nếu bạn cưới được một cô vợ người Đà Lạt thuần gốc… Đó là những tiểu thư gốc người Huế vào Đà Lạt dựng nghiệp từ thời Pháp thuộc.
Những tiểu thơ da trắng môi hồng với văn hoá Anh, Pháp, Việt. Bạn khó kiếm ở đâu trên thế giới một người vợ lý tưởng hơn ở đây. Cao nguyên Lâm Viên với rất nhiều thú vị cho những chàng trai đi tìm vợ.
Có những cô gái làm bạn ngỡ ngàng về nhan sắc cũng như về phong cách. Bạn ngơ ngẩn bám theo và rồi hiểu ra đó là một cô gái Jarai lai Pháp từ cái thời ông cố nội nào đó. Bạn cũng có thể gặp những cô gái da trắng tóc vàng, mắt xanh và mũi cao như Tây. Nhưng kìa, cô ấy nhu mì và có vẻ như không văn minh hơn những người Kinh. Họ là những người dân tộc Thái gốc Indian.
Tôi khuyên bạn là nếu quen những cô gái ấy, đã yêu thương thì phải cưới, nếu không thì rất là phiền phức đấy ! Làm quen với họ không khó nếu biết cách (vì họ có vẻ hơi cô lập).
Mách bạn nhé : Bạn để ý con đường đi làm của nàng… có thể là ở đâu đó hay ở nương rẫy… và chờ ở đoạn suối trên đường đi… Các nàng này rất thích tắm suối và khoe thân thể kiều diễm của mình… Bạn cứ việc ngắm và thích ai thì cứ để bụng, thò đầu ra lúc này mất mạng không ai thương đâu… Sau đó thì tìm cách gặp nàng và nói là đang tương tư nàng từ cái hôm ấy… Thành công hay không còn tùy cái bản mặt của bạn !
Tình gái Trung
Dị kể chi Răng làm rứa Người chi mô Nhột thấy mồ Anh bên nớ Tui bên ni Răng cớ gì Ưa lấn đất Đừng lật đật Mạ ra chừ Mang tiếng hư Nói nhỏ nì Tối nay hỉ… 
 Em nhớ giữ tính tình người Trung nhé 
Nhớ hững hờ nhưng tranh đấu nội tâm
Nhớ vui tươi nhưng đau khổ âm thầm
Nhớ kín đáo đoan trang mà lãng mạn…

CON GÁI NAM

Những cô gái miền Nam thực sự rất thoải mái mỗi khi tiếp xúc với họ… Cái chất đơn giản mộc mạc của họ là cái nét làm cho mọi người dễ gần.
Giọng nói của người miền Nam trong sáng như tâm hồn họ vậy.
Nếu nói là những cô gái miền Nam không có chiều sâu tâm hồn cũng có phần nào đúng, bởi nếu họ cũng sâu lắng thì lấy đâu cái nét hồn nhiên trong sáng kia chứ. Đó là cái đặc tính được thiên nhiên ưu đãi cho những con người sống trên vùng đất phù sa màu mỡ.
Chinh phục một cô gái miền Nam không khó. Họ dễ tin, không tính toán quá xa xôi… Cũng vì thế giữ được một cô gái miền Nam trong vòng tay của mình lại đâm ra khó… vì ai họ cũng tin cả…Ta có thể thấy số phụ nữ miền Nam thôi chồng, tái hôn rất nhiều là vì các ông chồng không có đủ bản lĩnh để giữ họ.
Tâm hồn của họ gần như là người phương Tây. Khi mà bạn không còn là niềm tin của họ nữa thì họ cũng chẳng lưu luyến bạn làm gì cho mệt xác.
Nói như thế không có nghĩa là nói họ không chung thủy hay hời hợt trong tình cảm.
Do sự ưu đãi về phong thổ và tập tục, họ là những người thực dụng.
Tình yêu của họ luôn có giá trị của bạn kèm theo. Họ là những bông hoa giữa trời, giữa đời… Nở rộ một thời xuân sắc và rất nhiều nỗi buồn khi đã tàn hương… Không nhiều người biết lo cho cái tuổi về chiều của mình… Họ sống tưng bừng một thời và chấp nhận những hẩm hiu trong buổi chiều cuộc đời.
Đó là tình trạng đang có nhiều ở các bậc tiền bối của các cô gái miền Nam. Họ là những người rất đáng thương.

Lấy một cô gái miền Nam ? Bạn có thể mà.

Đó là một bông hoa, một con bướm tung tăng bên bạn. Sống rất nhiệt tình với bạn. Sự đòi hỏi của họ cũng không cao. Vấn đề là bạn cũng đừng quá tệ.
Về phong tục tất nhiên là dễ dàng hơn mọi vùng miền : thương nhau một bữa cơm đơn giản cũng thành vợ thành chồng.
Lấy một cô gái miền Nam làm vợ ?
Bạn hãy nên nếu bạn có một mức sống tương đối. Bạn ít khi phải đau đầu về họ và đó là một trong những bí quyết sống thọ. Nhưng đừng nghĩ tất cả họ là như thế nhé. Guốc dép sẽ bay vèo vèo khi mà bạn nhìn không kỹ và nghĩ ai cũng thế.
Ở miền Nam con gái Sài Gòn là một đặc trưng. Họ không khác nhiều với những vùng phụ cận, có chăng là lịch lãm hơn và đương nhiên cái nhìn cũng cao hơn. Ngày nay sự pha trộn của nông thôn vào Sài Gòn cũng làm bão hòa cái đặc tính của con gái Sài Gòn. Đó là dưới cái nhìn tổng quát về con gái Sài Gòn.
Nhưng tinh ý một chút bạn vẫn có thể nhìn ra ,phân biệt được con gái Sài Gòn và những cô gái nhập cư.
Có ba dạng nhập cư:
1- Những cô gái từ các tỉnh thành tới Sài Gòn để làm ăn sinh sống.
2- Những cô gái theo gia đình nhập cư và định cư tại Sài Gòn.
3- Những cô gái mà cha mẹ nhập cư vào Sài Gòn và được sinh ra ở Sài Gòn.
Trong thành phần thứ 3 này có cô thì đúng là sinh trưởng theo môi trường và thành dân đô thị chính hiệu. Có cô thì vẫn giữ nề nếp của gia đình như ngày ở tỉnh thành.
Tôi gặp nhiều bạn người Bắc vẫn còn giữ nguyên nể nếp từ lời ăn tiếng nói, cách sống y như những người ở quê nhà dù ông nội là người di cư vào Nam từ năm 1954.
Sài Gòn với tất cả những cái phức tạp của một thành phố lớn nhất Việt Nam cho một cái nhìn đa dạng về con người. Có thể nói ở đây có tất cả mọi đẳng cấp – bạn thích đẳng cấp nào cũng có… Không ở đâu kiếm vợ dễ hơn ở Sài Gòn. Và cũng không ở đâu nuôi vợ khó như ở Sài Gòn. Vì mảnh đất này cái gì cũng phải trả tiền.
Bạn phải có công ăn việc làm, thu nhập ổn định thì mới nên nghĩ tới việc lấy một cô vợ ở đây. Không thể không nói đến những người đẹp Bình Dương và Tây Đô (Cần Thơ) – hai vùng đất sản sinh ra những người đẹp nổi tiếng của miền Nam. Họ là những bông hoa đáng yêu và bạn dễ dàng chết ngất khi gần họ.
Và muốn gần họ, thân cận với họ ? Nói nhỏ cho bạn biết nhé : Bạn phải biết nghe cải lương !
Tình gái Nam
Ý chèng ui / Hổng được đâu / Cái mặt ngầu / Tui ớn lạnh / Ngồi bên cạnh / Rục rịch hoài / Lỡ gặp ai / Kỳ qúa hà / Thôi dzô trỏng / Cho thỏa lòng / Đồ qủy sứ / Để từ từ / Nè cha nội… 
Em nhớ giữ tánh tình người Nam nhé
Nhớ lanh chanh nhưng rất thiệt thà
Nhớ nhiều lời nhưng không biết điêu ngoa
Nhớ đanh đá, kiêu căng mà tốt bụng.
 (theo Ngọc Linh)
So sánh con gái Bắc và Nam
Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì.
Gái bắc, nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu
Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không.
Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới.
Gái bắc thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt … luôn. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu.
Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề gì.Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần đ’o gì”. Bình đẳng giới mà
Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó chạy luôn.
Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình
———————–“- Gái Bắc cần kiệm, biết lo xa nhưng ….. dữ , hở chút là ….cắt ….cắt .
– Gái Nam rộng rãi, không biết lo liệu chu đáo như gái Bắc, bù lại tánh nết hiền lành, chồng có bồ nhí thì đi “woánh” con nhỏ kia rồi rước chồng về .”
“Vậy gái ngon nhất là gái Bắc “lai” .
– Sinh ra ở miền Bắc nhưng học hành, sinh sống và trưởng thành trong Nam . (được dân Nam “cải tạo” rồi)
– Cha mẹ người Bắc nhưng sinh và lớn lên tại miền Nam . (dân 54, nhóm này “sáng giá” nhất)
– Có cha bắc, mẹ Nam hay ngược lại . (có di truyền sinh học “chất miền Nam”)
– Gốc Bắc nhưng đã du học hay đã từng sinh sống ở ngoại quốc . ( tiếp nhận được đời sống văn minh, phóng khoáng thay đổi được nhiều định kiến về quan hệ gia đình cổ ưa cũ rích)
Tiếp nữa về con gái miền Trung 
Bài viết này chỉ mang tính tham khảo, được sưu tầm của 1 tác giả trên trang yume.vn
Ngoài ra các bạn nên tham khảo nhiều nguồn bài viết khác và đi tìm hiểu thức tế để có một cái nhìn tổng quát đánh giá mang tính khách quan hơn, không nên chỉ dựa vào bài viết này để đánh giá.
Người ta bảo “Ăn cơm Tây, lấy vợ Nhật…” Người phụ nữ Nhật nổi tiếng bởi sự gia giáo, khéo léo, nữ công gia chánh giỏi giang và rất mực chiều chồng. Quả là người vợ lý tưởng cho các quý ông. Còn trong nước thì sao? Lấy vợ con gái vùng nào thì tốt nhất?Người ta bảo “Ăn Bắc, mặc Nam” hay có nhiều biến thể khác cũng tựa tựa như nhau. Câu này được giải thích theo nhiều cách khác nhau. Một cách giải thích ngắn gọn mà nhiều người hay nghĩ đến đó là: người Bắc thì ăn ngon hơn, còn người Nam thì mặc đẹp hơn. Còn cách giải thích khác nữa là, người Bắc khéo hơn, kỹ hơn trong chuyện ăn uống, kén món ăn, cách chọn món ăn và cách chế biến, còn người Nam xuề xòa hơn, đơn giản hơn, ví như chỉ cần bắt được con cá quả, xọc cây tre vào giữa, cắm ngược xuống đất, phủ rơm nước xung quanh là được bữa nhậu say, món gà ăn mày đắp bùn, vịt nước đất sét… cũng tựa tựa như thế. Điển hình nhất trong so sánh là chuyện ăn uống vào dịp lễ Tết, người Bắc cầu kỳ và coi trọng hơn, giết lợn, mổ bò. Dân Nam khách đến nhà bắt con vịt bẻ cổ một cái là được nhiều món ngon.”Mặc Nam” là ý nói miền Nam ăn mặc sơ sài hơn, không cầu kỳ, hình thức như người miền Bắc. Bởi một lẽ đất Kinh Bắc định hình từ ngàn xưa, văn hoá và lễ nghi truyền thống chặt chẽ hơn, trong khi miền Nam là vùng đất mới, dân nhập cư từ khắp tứ phương.

“Ăn Bắc mặc Nam” một phần nào đó có cái lý riêng của nó. Tất nhiên câu nói đó chỉ đúng với một thời điểm lịch sử cụ thể nào đó thôi. Cuộc sống hiện đại mọi thứ đều thay đổi và hòa lẫn vào nhau.

Người ta nói về miền bắc, nói về miền Nam, còn miền Trung thì sao? Ngày xưa ông bà ta nói câu đó, chỉ mới nói đến hai đầu của đất nước, còn khúc giữa thì bỏ quên. Mà cũng không phải bỏ quên, mà ông bà ta có lẽ để dành cái phần thiêng liêng nhất, đẹp đẽ nhất để nói về miền Trung – Người phụ nữ!

Miền Trung ở đây có hai cách hiểu: miền trung theo cách hiểu địa lý và miền Trung theo cách nhìn của văn hoá. Miền Trung gồm Bắc Trung Bộ và Nam Trung Bộ, chạy dài từ Thanh hoá vào Bình Thuận. Bắc trung bộ gồm có: Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế. Còn Nam Trung Bộ gồm có: Đà Nẵng, Quảng Nam, Quãng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hoà, Ninh Thuận, Bình Thuận (có thể xếp Ninh Thuận, Bình Thuận vào Đông Nam bộ).

Vùng Trung bộ mang trong mình đặc điểm văn hóa riêng, có những nét đặc sắc của nó, và có những điểm phân biệt rõ rệt so với hai vùng văn hoá lớn hai đầu là vùng văn hoá Đồng bằng Bắc bộ và Vùng văn hoá Nam bộ. Bản thân trong vùng miền trung cũng chia thành hai vùng văn hóa lớn, mang đặc điểm tương đối khác biệt là vùng Bắc Trung Bộ và vùng Nam trung Bộ. Ví dụ như những đặc sản: bánh canh, bánh bèo, bài chòi, chèo bả trạo… thì chỉ có ở vùng Nam Trung Bộ mà thôi, còn vùng Bắc Trung Bộ không có những cái này.

Và có một đặc điểm khác nữa ở vùng văn hóa Trung bộ là tính không thuần nhất. Trong một khu vực địa lý nhỏ thôi cũng có sự khác nhau một cách tương đối về các yếu tố văn hoá. Ví như vùng Nghệ An sẽ khác vùng Thanh Hoá, Quảng Ngãi sẽ vô cùng khác với Bình Định, dù vẫn nằm trong một khu vực văn hoá chung của duyên hải miền Trung. Nhỏ hơn nữa như trong một huyện thì xã này cũng khác xã kia đến lạ. Ví dụ đơn giản như bên kia con sông Lại Giang quê tôi, đi qua cái cầu bên kia là Hoài Hải và Hoài Mỹ giọng nói rất khác, cách sinh hoạt và ăn uống cũng rất khác. Điều này dễ hiểu do địa hình miền Trung bị chia cắt thành nhiều miếng nhỏ bởi những dãy nũi chạy ngang đâm ra biển hay những con sông lớn đổ ra biển đông. Ở miền Bắc văn hoá thuần nhất hơn, đây là vùng đồng bằng rộng lớn và bởi ở đây văn hoá đã được định hình trong mấy ngàn năm.

Bắc Trung Bộ là khu vực chịu ảnh hưởng của văn hóa Miền Bắc, riêng Huế mang một nét riêng, bởi một phần Huế cũng là đất cố đô và vị trí địa lý đặc biệt của nó. Sự ảnh hưởng này do sự lan truyền văn hóa từ trung tâm là kinh đô Thăng Long hay vùng Kinh Bắc nói chung. Nó giống như bạn ném viên đá xuống nước, trung tâm là Thăng Long và các sóng nước xung quanh lan truyền tới vùng này. Điều này có thể dễ nhận ra khi bây giờ những lễ Tết như bánh trôi bánh chay, Tết ông táo, Tết đoan ngọ vẫn được tổ chức trong rộng rãi trong khu Bắc Trung Bộ, giống như ở miền Bắc. Còn những lễ Tết này, trong vùng Nam Trung Bộ gần như không có. Vùng Nam Trung Bộ mang hẳn một đặc điểm văn hoá riêng, là sự pha lẫn của văn hoá duyên dải Trung bộ với văn hoá Chăm Pa và gần như thoát khỏi sự ảnh hưởng của văn hóa Bắc bộ. Như vậy, cũng có lúc người ta nói tới Trung bộ là nhắc đến khu vực bắt đầu từ Huế trở vào trong.

Nhìn chung, văn hóa Trung bộ là văn hóa duyên hải. Con người nơi đây có những đặc tính riêng hẳn hai đầu đất nước. Đậm sâu nhất có lẽ là đức tính cần cù, chịu thương, chịu khó và tinh thần hiếu học cao.

Không như hai miền Nam Bắc được thiên nhiên ưu đãi cho đất đai rộng lớn, đồng bằng thẳng cánh cò bay. Đất miền Trung hẹp. Núi, biển, đồng bằng xen kẽ. Đất cát hay đất cát pha là chủ yếu. Đồng bằng thì nhỏ và không màu mỡ như hai đồng bằng hai đầu đất nước. Vùng này chịu nhiều bão lũ hơn. Năm nào cũng đương đầu đón gần chục cơn bão. Rồi các đợt lũ lụt thường xuyên.

Người ta bảo giọng nói miền Trung cứng quá, cục quá. Điều này cũng đâu có sai. Nắng quá, nóng quá, gió quá, gặp nhau nói ngắn cho nhau nghe rồi còn đi. Không như ở miền Bắc làm tích chè mạn, ngồi dưới gốc đa, nhấp nháp và thả chuyện. Người miền Trung không ăn nói trau chuốt, câu cú rõ ràng như người miền Bắc, không ngọt ngào, mềm mại như người miền Nam, nhưng mà thật cái bụng lắm, chân tình lắm.

Chính sự không ưu đãi của thiên nhiên ấy mà con người miền Trung luôn mang trong mình một sức sống mãnh liệt, cần cù, chịu khó, lam lũ, tiết kiệm để chống chọi lại cái khó khăn, vất vả của cuộc sống thường ngày. Cái gió mặn của biển, cái gió cát của miền Trung cộng với cái nắng chang chang làm cho con gái miền Trung có làn da ngâm ngâm, nước da đẹp khỏe mạnh, hiền hòa và mộc mạc đến lạ. Nhưng đúng là nhầm tưởng nếu người nào đó nghĩ rằng tất cả con gái miền Trung nước da đều ngâm ngâm đen. Đi dọc miền Trung có nhiều vùng con gái nước da rất trắng và rất đẹp như con gái vùng Nghệ An, một phần vùng Thanh Hoá, Huế… hay gần nhất như con gái Hoài Hương gần nhà mình. Trong khi đó đi dịch lên một tí vùng Hoài Thanh hay Hoài Hải, con gái vùng này da đen hơn rất nhiều.

Vì cuộc sống nơi đây vất vả và lam lũ như thế, nên người phụ nữ miền Trung cũng mang trong mình những đặc điểm cần cù, chịu khó của con người nơi đây. Con gái miền Trung chung thủy. Điều này hoàn toàn đúng. Bạn sẽ không phải lo lắng về điều này. Họ không như con gái miền Tây Nam bộ, khi có tiền họ sẽ ở bên cạnh họ, còn khi bạn sa cơ lỡ bước, hiếm người nào theo bạn đến cùng.

Nhưng con gái miền Trung thì khác. Họ sẽ cùng bạn gánh vác cái gian khổ. Họ có thể đi bán vé số, gánh từng gánh bánh canh, gánh cháo hay gánh rau đi bán để cùng với bạn. Điều này chắc chắn không có ở con gái miền Tây Nam bộ. Ví dụ thực tế, bạn có thể đi dọc các tuyến đường tấp nập hay vắng vẻ của thành phố Hồ Chí Minh, có rất nhiều người từ các tỉnh Bình Định, Quảng Nam, Quãng Ngãi đi bán vé số, đi bán hủ tiếu, bán bánh bao, bánh mỳ… Họ cần cù lao động, tích từng ít một để nuôi chồng nuôi con. Họ không bán thân làm gái nhiều, hay đi lấy chồng Tây nhiều như gái Miền Tây Nam bộ.

Người phụ nữ miền Trung có thể ví như hoa rau muống biển vậy. Chống chọi với nắng gió, khô cằn và mặn chát của biển khơi, không thực sự sắc màu lộng lẫy, không rực rỡ và kiêu sa, nhưng rất mặn mà, đằm thắm; một chút chân chất, quê quê, nhưng ngọt ngào và thủy chung quá đỗi. Tình yêu không sôi động, không vồn vã, không tưng bừng rộn ràng, nhưng sâu lắng.

Con gái miền Trung chẳng cần đòi hỏi gì nhiều ở người chồng, chẳng cần nhiều tiền hay nhà cao cửa rộng, chẳng cần gì vật chất cao sang. Nhưng họ lại đặt niềm tin và hy vọng vào người chồng rất nhiều. Đối với họ, đó là một thế giới niềm tin lớn nhất.

Nhưng các anh cũng cẩn thận, đừng đùa với lòng chung thủy của họ. Nhất là con gái Bình Định “múa roi dạy chồng” => toi :))))))))

Còn về gái Tây Nguyên

Do hiểu biết hạn hẹp nên tôi chỉ đưa ra một số điều cơ bản về con gái Tây Nguyên mà tôi biết được.

Ở đây tôi chia làm 2 dạng. Thứ nhất là con gái ở Đắc Lắc, Gia Lai… ở đây đa phần là người các vùng khác đến nhiều chứ dân gốc thì tôi cũng chưa gặp được mấy người nên cũng chưa biết thế nào. Đa phần con gái ở đây rất thoải mái, “chơi tẹt” (chắc tại bạn tôi toàn con đại gia cafe, cao su với hồ tiêu thoải mái thế :)) ). Đa số tôi gặp thì các em ham chơi lắm, rồi cái miệng nói suốt nữa mà hay nữa là cái giọng em nào cũng na ná nhau, nhiều khi nghe điện thoại tôi chẳng phân biệt được em nào với em nào. Điểm cộng cho các em là được cái thật thà, không lắm chiêu trò, tiếp xúc có cảm giác dễ gần các em do tính cách thoải mái không tính toán đó.

Dạng thứ 2 thì nói thật là tôi cũng chỉ mới biết được vài người đếm trên đầu ngón tay. Đây là con gái ở khu vực Lâm Đồng được cái các em ở đây trắng trẻo, nhiều em xinh :”>( gặp được vài em nhưng mà đa số là vậy), nhưng mà nói thật là tôi chơi lại toàn với bọn con trai ở vùng này là nhiều nên chỉ đánh giá được có thế. Bác nào có nhiều kinh nghiệm thì chia sẻ cho anh em ít kinh nghiệm đi, cái gì tôibiết thì nói thôi chứ không phán bừa được.

Bài viết trên đây chỉ để tham khảo, mang tính chất chủ quan. Các bác nghiên cứu rồi tự có quyết định nha, đừng đổ thừa tại tôi đấy. Bài viết này chỉ là sưu tầm trên mạng thôi. Nhưng với tôi thì bài viết này đã đúng tới 70%, tuy chưa phải là người có tuổi, nhiều kinh nghiệm nhưng cũng là do gia đình tôi ở một Khu Công Nghiệp nên tôi cũng được tiếp xúc với khá nhiều người. Tuy nó không phải là đúng với tất cả mọi người nhưng đây cũng là điều nên xem.  Còn muốn chi tiết hơn thì các bác dẫn tôi đi một chầu cafe, hay kèo nhậu với hơn 22 năm trời kinh nghiệm tôi sẽ phân tích và nhận định cho các bác hết mình  😀

Toàn diện về Arsenal cho tới lúc này mùa giải.

Toàn diện về Arsenal trong mùa giải này.

Thật sự thì tôi đã rất thất vọng về Arsenal sau 2 trận đấu với AC Milan và Sunderland. Bạc nhược, bế tắc và thiếu tinh thần. Tới trận đấu với Tottenham tôi mới thấy lại Arsenal rực lửa đã mất mất từ lâu. Tôi mong khi tôi viết bài viết này các bạn nên nhìn nhận một cách khách quan và không nên quá bảo thủ. Vì một Gooner chân chính sẽ biết nhìn thẳng vào vấn đề không cố chấp mù quáng mà biết chấp nhận vì tình yêu chân chính sẽ mãi không thay đổi.

Vài năm trở lại đây thì lối chơi của Arsenal đã khác đi rất nhiều. Không còn tốc độ và lối đá một chạm quyến rũ. Điều này đã qua từ thời Henry, Pires, Beckarmp… Lối chơi của Arsenal hiện tại phải nói là khá nhàm chán và thiếu lửa nếu như các bạn xem và nhận xét qua từng trận đấu của Arsenal, nhất là trong mùa giải này. Triển khai bóng khá chậm nên khi tấn công trung lộ thì đối thủ đã kịp lui về phòng ngự, bóng được chuyển ra 2 cánh và tiền vệ cố gắng đưa bóng vào cho V. Persie dứt điểm, khá đơn điệu và dễ bị bắt bài. Đôi hình hiện tại khá mong manh và dễ vỡ, thiếu tốc độ và không có được sự sáng tạo kể từ khi Fabregas và Nasri ra đi. Đầu mùa khi thị trường chuyển nhượng mở cửa tôi đã rất hi vọng những Samba (hiện anh đã qua Alzhi), Mata hay Alvarez có thể tới sân Emirates. Nhưng không tất cả đều không, thay vào đó là Metersacker, Arteta, Santos và Benayoun. Trong số này tôi chỉ đánh giá cao Arteta, và Andre còn lại thì dường như Arsenal đã quá mù quáng sau trận thua kinh hoàng trước Manu nên đã đầu tư khá hấp tấp (cá nhân tôi nói thẳng là hoàn toàn sai lầm khi mua Metersacker về sân Emirates, tôi sẽ phân tích điều này sau)

Trải qua 26 vòng đấu và 3 giải đấu cúp (gần như đã bị loại vì tại CL đã để thua Milan tới 4 bàn không gỡ, cơ hội đi tiếp hầu như là không còn).  Với tình yêu đã rất lâu với pháo thủ tôi xin có vài sự phân tích về các vị trí của Arsenal trong mùa giải này, cũng như những con người mà tôi đã và đang từng muốn sự có mặt của họ tại Emirates. Và cái thiếu của Arsenal lúc này

Phần I: Thủ môn

Các mùa giải trước khi mà thủ môn cùng hang thủ chính là yếu huyệt của Arsenal thì trong mùa giải này, Arsenal đã sở hữu 1 thủ môn còn rất trẻ nhưng có đầy tố chất để trở thành một thủ môn hàng đầu của thế giới Wojciech Szczesny. Chúng ta có thể yên tâm với anh, tuy còn trẻ nhưng anh chơi khá ổn định, sự đơn giản cũng như chắc chắn và phản xạ tuyệt vời đã giúp hàng thủ của Arsenal rất nhiều trong những tình huống nguy hiểm. Đi cùng với tài năng thì anh cũng có tố chất của một thủ lĩnh tương lai khi mà trên sân anh không ngán bất kỳ ai, chỉ huy hàng hậu vệ điều bóng và làm chủ vòng cấm cũng như nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuy vậy, hạn chế lớn nhất của thủ môn người Ba Lan lúc này là khả năng chơi bóng bằng chân khá kém. Có nhiều trường hợp chúng ta phải thót tim vì những tình huống phối hợp bóng của anh với hàng hậu vệ. Anh nên tập thêm về khả năng phát bóng để khai thác được tối đa tốc độ 2 cánh. Miếng đánh này có khả năng gây đột biến lớn vì chúng ta sở hữu Walcott và Gervinho đầy tốc độ cùng sự tinh tế, chính xác của V. Persie.  (Van De Sar và Reina phát động tấn công ở những tình huống này là khá tốt).

Còn về Fabiansky, anh đã khá tiến bộ trong 2 mùa giải gần đây nhưng tôi vẫn thấy sự thiếu ổn định của anh, anh có thể chơi rất hay trong 1,2 trận đấu nhưng lại rất hay mắc sai lầm. Do mùa giải này anh chỉ được chơi một số trận không quan trọng nên tôi xin không phân tích nhiều về anh.

Phần II: Hàng hậu vệ

Mùa giải này vấn đề hậu vệ thực sự là vấn đề nhức nhối với Arsenal khi mà các cầu thủ ở hàng hậu vệ liên tục gặp chấn thương. Đầu mùa tôi đã rất muốn Samba về sân Emirates chứ không phải là Metersacker. So sánh giữa Samba và Metesacker tôi cảm thấy dường như Arsenal đã khá sai lầm khi không mang được Samba về Emirate. Cầu thủ quốc tế người Congo ngoài sức mạnh cũng như sự càn lướt thì anh cũng hơn Metersacker vì đã chơi ở Premier League khá lâu. Giải đấu đòi hỏi thể lực cũng như sự tỉnh táo rất cao. Hơn nữa anh cũng có tố chất của một thủ lĩnh và tinh thần thi đấu (anh từng là đội trưởng blackburn) điều cực kỳ cần thiết cho Arsenal vào lúc này. Quan sát trung vệ người Đức thi đấu ta thấy rõ được sự vụng về cũng như chậm chạp thiếu chắc chắn. Tuy anh rất cao nhưng ngược lại khả năng chơi bóng bổng của anh lại không được tốt (Vermalen hơn hẳn anh về điều này). Anh thường lên tham gia tấn công trong những tình huống cố định nhưng từ đầu mùa thì gần như anh chưa thành công ở một tình huống nào. Thêm nữa tại Blackburn khi bế tắc Samba còn được đưa lên đá tiền đạo, một điều rất đặc biệt trong bóng đá hiện đại. Điều này có thể gây bất ngờ lớn với đối thủ. Nói tóm lại tôi rất thích Samba tiếc là anh đã về thi đấu cho Alzhi, nếu không có lẽ Samba và Vermalen sẽ là sự kết hợp hoàn hảo cho hàng thủ, sức mạnh và tốc độ của Samba cùng với khả năng phán đoán tình huống cũng như bắt bài của Vermalen hẳn sẽ mang lại thành công cho Arsenal.

Hiện tại thì Vermalen đã trở lại thi đấu, tuy anh chưa lấy lại được phong độ cao nhất nhưng rõ ràng anh đang làm khá tốt vai trò của mình dù một vài vòng đấu gần đây anh không được đá đúng với sở trường khi mà chúng ta bị khủng hoảng hành lang cánh trái, anh từng chơi ở vị trí này nhưng khả năng của anh phát huy tốt nhất là khi được chơi ở vị trí hậu vệ bọc lót.

Koscielny cũng thi đấu ngày 1 tiến bộ, chúng ta không thể trách anh trong 1 vài tình huốn sai lầm được. Vì suy cho cùng nếu hàng tiền vệ làm tốt nhiệm vụ kiểm soát của mình thì phần việc của anh cũng sẽ đơn giản hơn chứ không phải gồng mình lên chống đỡ những đợt tấn công của đối thủ nữa. Điểm mạnh của anh là khả năng cắt bóng cũng như khả năng phán đoán tốt. Anh hứa hẹn sẽ sớm trở thành một trong những trung vệ xuất sắc nhất tại Premier League.

Djourou và Squillaci không có nhiều điều để nói. Về phần Djourou anh mãi dường như không tiến bộ. Lối chơi của anh vẫn rất ngây ngô và hời hợt, chậm trong những tình huống xử lý cũng như khả năng kiểm soát. Có lẽ do anh bị chấn thương hành hạ quá lâu cũng như việc không thường xuyên được thi đấu chính nên anh không có nhiều tiến bộ. Về Squillaci, hoàn toàn có thể nói anh là 1 bản hợp đồng thất bại hiếm hoi của Arsenal. Khi Wenger mang anh về Emirates ông đã hi vọng kinh nghiệm của anh sẽ giúp ích cho Arsenal. Nhưng Wenger đã lầm, anh hoàn toàn không đóng góp được gì nhiều cho Arsenal ngoài những sai lầm cũng như chuyên môn kém cỏi. Tôi nghĩ nên để anh ra đi tìm những cơ hội ở những đội bóng khác phù hợp hơn. Do lối chơi của Arsenal là lối chơi tốc độ nên những cầu thủ chậm chạp như anh sẽ khó có thể thích nghi và có lẽ phong độ không tốt của anh cũng là vì lý do đó.

2 cánh phòng thủ của Arsenal từ đầu mùa tới giờ đang vật lộn với các vị trí khi mà chấn thương liên tục hoành hành. Ở cánh trái với Santos anh có khởi đầu khá tốt nhưng khi anh chưa kịp hoàn toàn thích nghi thì lại bị chấn thương, Gibb thì có xu hướng của một tiền vệ (LM) hơn là hậu vệ (LB) nên khả năng phòng thủ của anh cũng là hạn chế nhưng rồi cũng dính chấn thương, rồi tới khi Vermalen có thể ra sân thì Wenger đã đưa anh đá hậu vệ cánh trái, vị trí này cũng không có gì lạ đối với hậu vệ người Bỉ nhưng rõ ràng anh là 1 trung vệ nên khi được xếp đá cánh thì khả năng tấn công biên của đội có phần hạn chế và không được mềm mại.

Cánh phải với Sagna và Jentkinson cũng gần như tương tự cho tới một vài vòng đấu gần đây với sự trở lại của sagna sau chấn thương thì hiện tại cánh phải này có thể tạm nói là ổn định.

Phần III: Hàng tiền vệ. ( có tiền vệ phòng ngự, tiền vệ kiểm soát, tiền vệ sáng tạo và tiền vệ kiến tạo)

Không nói thì ai cũng biết hàng tiền vệ của Arsenal lúc này kém như thế nào. Khả năng kiểm soát trận đấu vẫn tốt (tỉ lệ kiểm soát bóng cao) nhưng khả năng phát động tấn công cũng như chủ động phòng ngự thì lại quá kém. Ramsey thì quá rườm rà thường làm chậm nhịp tấn công của toàn đội. Arteta chỉ đơn thuần là tiền vệ kiểm soát (chưa phải là tiền vệ tổ chức) nên khả năng gây đột biến ở những tình huống chuyền bóng là chưa cao. Anh không phải là tiền vệ sáng tạo nên những đường chuyền xé toang hàng phòng ngự đối phương đặt tiền đạo vào vị trí thuận lợi là hầu như không có nhiều. Song là tiền vệ phòng ngự nhưng lại rất hay để mất bóng nguy hiểm ở khu vực giữa sân.

 Ở vị trí tiền vệ phòng ngự nhưng Song ở mùa giải này lại có những đường chuyền khá thuận lợi cho hàng tiền đạo. Tuy nhiên vị trí anh là tiền vệ phòng ngự (CDM) nên những đường chuyền kiểu này không được nhiều. Và anh cũng khá ham tấn công, trong nhiều tình huống xử lý anh đã để mất bóng rất bất cần để các cầu thủ đối phương cướp được bóng và tổ chức tấn công khá nguy hiểm. Nó không phải là 1 phương án có thể mang lại những mạch thắng nối dài cho Arsenal. Tuy nhiên, trong những trận đấu bế tắc thì điều này là rất quan trọng. Ta có thể hi vọng rằng khi Wilshere trở lại Wenger sẽ thử nghiệm anh ở vị tiền vệ sáng tạo và rất có thể Arsenal sẽ thành công với thử nghiệm đó thì sao.

Hiện tại tiền vệ cộng hòa Czech. Rosicky đã trở lại. Tôi nghĩ Wenger nên cân nhắc để anh đá chính thay Ramsey, vì Rosicky có kỹ thuật cầm bóng tốt khả năng kiểm soát bóng cũng như gây đột biến cao (Ramsey thường ghi những bàn thắng quan trọng nên có lẽ anh nên được dự bị trong những tình huống chiến thuật).

Ramsey đã trở lại ấn tượng sau chấn thương kinh hoàng nhưng để nói là anh đã lấy lại hoàn toàn phong độ thì dường như đã sai. Trước đây anh rất tự tin trong những pha xử lý và kiểm soát bóng, dùng tốt 2 chân. Tuy nhiên, từ sau khi trở lại sau chuấn thương thì anh đã rất khác, chơi nhát chân và lối chơi trở nên rườm rà ảnh hưởng lớn tới khả năng tấn công của toàn đội. Không phủ nhận anh đã rất cố gắng nhưng đối với cá nhân tôi nghĩ anh nên là dự bị cho Rosicky người đã trờ lại sau một vài vòng đấu gần đây. Hơn nữa, đóng góp cho khả năng tấn công của tiền vệ người Czech là tốt hơn cho lối chơi của Arsenal hiện tại.

Hiện tại mọi người đang mong chờ Wilshere sẽ sớm trở lại, tôi không đánh giá cao về lối chơi của anh, vì suy cho cùng hiện tại nếu anh trở lại thì hàng tiền vệ của Arsenal cũng không thiếu vị trí của anh. Ta xem Wilshere thi đấu thì thấy lối chơi của anh có vẻ khá đơn giản. anh cũng gần thi đấu vị trí kiểu Song, tiền vệ phòng ngự nhưng phạm vi hoạt động rộng nên ta có cảm giác như anh kiểu như tiền vệ tấn công. Trước đây khi còn có Fabregas và Nasri thì anh thi đấu khá thành công, một phần vì anh là người chiếm lĩnh tuyến dưới vì khả năng sáng tạo đã có Fabre và Nasri. Nhưng hiện nay khi anh trở lại thì khả năng tấn công cũng không được cải thiện là bao. Nhưng cái lớn nhất mà khi anh trở lại chính là tinh thần, điều mà Arsenal thiếu trầm trọng trong những mùa giải gần đây. Điểm mạnh của anh chính là tinh thần và nhiệt huyết thi đấu. Tuy còn trẻ tuổi nhưng anh có ảnh những ảnh hưởng khá tích cực với các đồng đội thi đấu (V. Persie cũng có những điểm mạnh về tính cách nhưng sự lan tỏa cũng như ảnh hưởng là chưa đủ lớn để xốc lại tinh thần cho toàn đôi).

Hiện nay nếu nhìn vào lối chơi thì ai cũng thấy vị trí thiếu nhất của Arsenal là 1 tiền vệ sáng tạo để tăng tốc độ tấn công cũng như những đường chuyền “chết chóc”. Arteta và Ramsey làm điều này quá kém khi mà khả năng mở bóng và sáng tạo là hạn chế. Vào mùa giải này khi bóng được kiểm soát bởi hàng tiền vệ thì chỉ được vận hành tập trung ở giữa sân phần nhiều sau đó dạt ra 2 biên cho các cầu thủ chạy cánh, và khi bị bế tắc ở biên thì bóng lại được trả về để tiếp tục lặp lại mà không có nhiều tình huống giải quyết. Nguy hiểm ở chỗ là vận hành ở khu vực giữa sân nhưng khi hàng tiền vệ bị mất bóng thì khả năng thu hồi là rất thấp vì các vị trí đã dâng lên khá cao nên khi bị phản công thì rất nguy hiểm. Nếu chúng ta có được một tiền vệ sáng tạo (ở ngoại hạng anh thì Modric và Silva làm khá tốt điều này). Có một tiền vệ sáng tạo sẽ khiến lối đá mềm mại, biến ảo và khó bị bắt bài hơn. Tốc độ tấn công được mở cũng sẽ khiến hậu vệ đối phương lung túng và dễ nảy sinh sai lầm hơn. Thuận lợi sẵn có của chúng ta là tiền vệ và tiền đạo cánh có tốc độ rất cao.

Phần 4: Hàng tiền đạo ( Do chúng ta đá với sơ đồ 4-5-1, 4-3-3 nên vị trí tiền đạo cánh và tiền vệ cánh gần như là giống nhau).

Từ đầu mùa tới giờ không ai còn có thể phủ nhận tầm ảnh hưởng quá lớn của V. Persie với Arsenal lúc này, hàng tiền đạo dường như chỉ có anh biết ghi bàn. May mắn thay là lúc này anh không bị những chấn thương như những mùa giải trước hành hạ và chúng ta cũng cần phải hi vọng rằng anh “không thể” chấn thương. Gần như hàng tiền đạo chỉ duy nhất anh có thể “dứt điểm”. Walcott từ đầu mùa tới giờ chơi không được tốt, Gervinho khá hơn khi anh lắt léo và tốc độ, có nhiều đường kiến tạo hơn cho V.Persie nhưng anh cũng như Walcott ở một điểm là “không” biết hoặc không đủ tự tin để dứt điểm.

Ở vị trí này với V. Persie thì tôi không cần nói nhiều, nhưng các vị trí còn lại thì có rất nhiều điều đáng lưu tâm.

Về Chamberlain(LM,RM,RW), tôi nghĩ Wenger nên tạo nhiều điều kiện cho anh khi mà Ashavin đã qua đỉnh cao phong độ, Walcott thì trồi sụt thất thường. Chamberlain hiện tại có kỹ thuật khá đa đạng, tốc độ và khả năng kiểm soát bóng, xử lý 2 chân tốt. Dứt điểm tự tin và có những cú sút xa bất ngờ ( tuy hiệu quả chưa cao nhưng ở những trận đấu chặt chẽ thì nó một phương án tấn công chiến lược). Ngoài tốc độ và kỹ thuật thì Chamberlain cũng có sức trẻ, nhiệt tình và khao khát thi đấu( không phải Walcott không tích cực thi đấu mà là lối chơi của anh khá đơn giản nên hiệu quả không được cao). Với kỹ thuật cũng như khả năng cầm bóng của Chamberlain, nếu Wenger có thể mạnh dạn thử nghiệm đội hình 4-4-2 với Persie đá cắm, Chamberlain đá tiền đạo lùi, Gervinho đá cánh và Rosicky đá tiền vệ tấn công thì hẳn lối chơi của chúng ta sẽ rất tốc độ và sáng tạo chứ không phải là tốc độ dạt biên đơn thuần của 2 cánh nữa (chúng ta không mạnh khi đá cánh).

Arshavin(LM,RM,LW,RW,SS) mùa giải này lại tiếp tục là mùa giải đáng quên với anh. Sa sút phong độ, không thể đáp ứng được chuyên môn cũng như lối chơi cho đội (có nhiều người nói rằng khi anh vào sân coi như Arsenal đã chấp nhận chơi với 10 người, tuy không phải vậy nhưng rõ ràng điều này cũng đáng để lưu tâm). Hiện tại thì anh đã được cho Zenit mượn. Chúng ta hi vọng anh có thể tìm lại phong độ tốt nhất của mình khi được trở lại thi đấu ở clb cũ, nơi quen thuộc để mùa giải sau Wenger có nhiều phương án lựa chọn chiến thuật hơn.

Walcott(RM,RW): anh được mệnh danh là thần đồng bóng đá một thời, nhiều người còn so sánh anh với Henry nhưng dường như anh không xứng đáng với điều đó ngoài tốc độ. Anh có tốc độ nhưng kỹ thuật dường như là có hạn chế. Lối chơi đơn giản khá dễ để các hậu vệ bắt bài ( cái thiếu của họ là không có tốc độ). Ta cũng chứng kiến rất nhiều lần anh mất bóng vô duyên hay đã qua được hậu vệ đối phương nhưng cũng mất bóng rất lãng xẹt hoặc chuyền bóng rất thiếu chính xác chẳng cho ai. Và khả năng dứt điểm của anh là rất kém nó thiếu đi sự chính xác cũng như tinh tế để có thể hạ gục thủ môn như cái cách mà Henry từng làm. Walcott không tự tin để dứt điểm khi có những tình huống thuận lợi, thay vào đó anh cố tìm cách chuyền bóng cho Persie làm nốt nhiệm vụ( hoặc có thể là chiến thuật của Wenger). Rất nhiều tình huống có thể đứt điểm nhưng anh không sút mà cố chuyền cho Persie và bị cầu thủ đội bạn phá bóng. Có lẽ anh nên tập them về khả năng dứt điểm của mình để hoàn thiện về lối chơi

Gervinho(LM,LW): Tuy lối chơi đơn giản nhưng khá ấn tượng, ngoài tốc độ anh còn có sức mạnh. Tuy không quá đặc biệt nhưng đóng góp của anh cho lối chơi của toàn đội là khá tốt. Điểm mạnh của anh là tốc độ, nhanh nhẹn và sức mạnh. Tuy nhiên kỹ thuật của anh cũng hơi khiêm tốn. Và một hạn chế nữa của anh là giống với Walcott chính là sự nhạy bén cũng như tự tin trong những pha dứt điểm, điều tối cần thiết với 1 tiền đạo. Nếu anh tự tin hơn ở những pha dứt điểm thì hẳn Arsenal sẽ không quá phụ thuộc vào một mình V. Persie

Chamalk (CF) tôi nghĩ nên để anh ra đi tìm kiếm cơ hội mới. Còn với Park(CF) thì Wenger nên thử nghiệm anh ở nhiều trận đấu an toàn để anh có thể thích nghi cũng như tìm vị trí cho lối chơi chiến thuật của Arsenal.

Tổng kết lại tôi đưa ra 4 phân loại các cầu thủ trong đội hình chính của Arsenal hiện tai. Với A là bắt buộc giữ lại, B là phải giữ lại, C là có hoặc không giữ lại và D là nên để ra đi để có them tài chính cho những chuyển nhượng mùa giải sau. Điều này tôi xét theo ý kiến chủ quan nên không đồng quan điểm với nhiều người nhưng đây chỉ là đề xuất cá nhân nên có nhiều ý kiến khác nhau. Đây là quan điểm của tôi sau mùa giải này.

A: với V. Persie, Szcsezny, Vermalen, Gervinho, Chamberlain, Wilshere, Sagna,

B: Santos, Ramsey, Rosicky, Arteta, Koscielny, Song, Gibb, Fabiansky

C: Ryo, Park, Walcott, Jentkinson, Miguel, Coquelin, Frimpong,

D: Metersacker, Djourou, Squillaci, Arshavin, Diaby, Chamalk,

Các vị trí tôi muốn tới sân Emirates. Cũng xếp theo thứ tự khả năng có thể cùng với nhu cầu cần thiết nhất và sau đó là mức độ giảm dần.Tức là A là cần thiết nhất và khả năng có thể về sân Emirates là cao nhất, tiếp đó là B. (Điểm mạnh của các cầu thủ này và khả năng phù hợp tôi sẽ phân tích sau).

Tiền đạo: Remy,A (Marseille), Giroud,A (Monperlier), Demba Ba,B (Newcastle)

Podolsky, có nhiều nguồn tin là Arsenal đã đạt được thỏa thuận cá nhân với anh. Nhưng hiện tại thì Inter và AC cũng đang vào cuộc với chúng ta

Tiền vệ: Gourcuff, B( Lyon), Goetz, C(Dortmund), Harzard, C(Lille), Modric, D(Tottenham)

Hamsik,D(Napoli),

Hậu vệ: Rami, C (Valencia), Zapata, C(Villarreal)

Điều cuối cùng ở vấn đề nhân sự chính là Wenger. Ông nên ở lại và tái thiết đội bóng tập trung vào vị trí dự CL mùa này và tiếp tục cải tổ ở mùa giải sau. Sở dĩ như vậy vì mùa giải này gần như đã hoàn toàn với Arsenal. Nếu Wenger ra đi thì một nửa linh hồn của Arsenal đã mất cũng như việc nếu có người khác đồng ý làm HLV Arsenal thì cũng là quá khó khan để có thể làm được như Wenger vào lúc này. Cái thiếu chính lúc này của Wenger chính là “cá tính”. Sở dĩ Ferguson hiện tại hơn Wenger lúc này là cá tính. Vì suy cho cùng thì đội hình hiện tại của MU trong mùa giải này so sánh từng vị trí một thì cũng cũng không quá vượt trội so với Arsenal, nhưng Ferguson biết cách truyền lửa cũng như có những hình phạt nghiêm khắc và “sự quát tháo” giận dữ của ông ảnh hưởng rất lớn tới các cầu thủ MU. Wenger bây giờ đang dần chịu đựng và chỉ biết tới chuyên môn, vấn đề giải quyết tâm lý thi đấu cho các cầu thủ dần như ông đã mất dần đi sự uy quyền.

Nếu lúc này Wenger ra đi nhiều người nói rằng Arsenal để có suất dự Europa League cũng là điều khó khan, hẳn nhiên điều đó đáng để xem xét. Ta có thể thấy Mourinho thành công nhưng điều không ai phủ nhận là khi ông tới CLB nào thì cũng có trong tay chất lượng đội hình quá mạnh, ông còn có những yêu cầu mạnh mẽ để nâng cấp đội hình trong tay chứ không phải chật vật, HLV kiêm Tài chính như Wenger. Ai cũng hiểu rõ rằng không phải Wenger không biết rõ chất lượng đội hình thế nào. Cái chính là ở Hội đồng quản trị mà thôi. Cái thiếu của ông là sự mạnh mẽ trong việc đòi hỏi những nhu cầu chính đáng của đội bóng mà chỉ chịu đựng mọi ý kiến chỉ trích về mình để bảo vệ ban lãnh đạo Arsenal.

 

Và cái chúng ta thiếu trầm trọng trong lối chơi hiện nay chính là tinh thần thi đấu, nhiệt huyết máu lửa trong mỗi trận đấu. Các cầu thủ rất hời hợt trong các trận đấu, ở những tình huống tranh chấp cho tới việc tổ chức tấn công. Tới khi bị dẫn bàn rồi thì mới vội vã tìm cách tiếp cận khung thành của đối phương thì đã quá muộn. Cách tiếp cận trận đấu là gần như tương đồng bất kể là đối thủ mạnh hay yếu. Ở trận đấu với Tottenham( 5:2) ta mới thấy rõ điều này. Khi Arsenal bị dồn vào chân tường, bị dẫn 2:0 vào thế không còn gì để mất Arsenal rựa lửa đã mất bao lâu bỗng như bừng tỉnh. Các cầu thủ tranh chấp quyết liệt, tinh thần thi đấu không những không suy sụp mà còn ngược lại. Tấn công mạnh mẽ, áp sát nhanh chóng. Ta có thể thấy các cầu thủ Tottenham không còn khoảng trống để triển khai tấn công. Khi các cầu thủ họ có bóng ngay lập tức các bóng áo đỏ đã vây quanh và không cho Tottenham 1 cơ hội nào để mở bóng. Rõ ràng thì vào thời điểm này sự trở lại của Wilshere sẽ mang lại niềm tin nơi các cầu thủ, vì nhiệt huyết trong trong anh rất lớn, nó có sức lan tỏa và ảnh hưởng( V.Persie có máu lửa nhưng về tầm ảnh lan tỏa có lẽ không được mạnh mẽ như Wilshere). Về tinh thần và nhiệt huyết thi đấu ta có thể thấy ở các đội bóng kiểu như Sunderland hay Stoke. Lối chơi của họ đơn giản nhưng rất khó chịu. Khi Arsenal thua, mọi người đều gán cho họ là không có kinh nghiệm thi đấu nhưng cái trong 1 trận đấu thì tôi gọi đó là tinh thần.

Đội bóng tiêu biểu nhất cho điều tôi gọi là “tinh thần thi đấu” ở Premier League chính là MU. Các cổ động viên của các đội bóng khác thường gọi họ là “Rùa”, “MU Rùa” nhưng khi xem họ thi đấu thì ta nhận rõ ràng tinh thần của họ như thế nào. Tấn công không ngừng nghỉ và trước sức ép của họ thì nhiều đội bóng đã tự gây ra sai lầm cũng như việc họ thường ghi những bàn thắng ở những phút cuối trận, những phút bù giờ. Không phủ nhận là họ có may mắn, nhưng hãy xem cách chơi bóng và nhiệt huyết của họ thì ta sẽ thấy được cái Arsenal đang khao khát lúc này.

Và điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn. Tình yêu là thứ rất khó để định được lý do. Vậy, nên hãy cổ vũ hết mình và hãy xem Arsenal chiến đấu. Lúc thua cuộc chúng ta có thể buồn nhưng không bao giờ bỏ cuộc, lúc chiến thắng ta có thể vui mừng nhưng sẽ không bao giờ ngủ quên. Tôi tự hào là 1 phần tử trong cơ thể Arsenal. Mãi mãi một tình yêu.